Bài chia sẻ trong Thánh lễ an táng chị An-na Phạm Thị Oanh

Ngày đăng:08-05-2015 |8:33 AM | 3457 Lượt xem

Hình ảnh chồng và con chị Oanh nhận khăn tang

Kính thưa tang gia và toàn thể cộng đoàn,

Chúng ta vừa nghe bài Tin Mừng theo Thánh Gio-an thuật lại việc Đức Giê-su làm cho La-za-rô chỗi dậy từ cõi chết. Nghe bài Tin Mừng này, và giờ đây nếu chúng ta được xin Chúa điều gì, thì điều mà chúng ta nguyện ước và kêu xin hết lòng có lẽ là một phép lạ tương tự, nghĩa là Chúa cũng làm cho chị An-na Phạm Thị Oanh chỗi dậy như đã làm với La-za-rô xưa. Điều này là dễ hiểu và là ước nguyện chính đáng của mỗi chúng ta, nhất là khi người vừa mới qua đời còn đang ở trong lứa tuổi thanh xuân.

1 - Thưa cộng đoàn, cho dù việc ấy có xảy ra hay không thì chúng ta cũng không mất đi niềm tin, niềm hy vọng, Chúa sẽ phục sinh chị An-na từ cõi chết và cho chúng ta gặp lại nhau trên Nước Trời vào ngày sau hết, ngày mà chúng ta gọi là tận thế. Đó là đức tin của chị Anna và của mỗi chúng ta, những người đặt niềm tin nơi Đức Ki-tô Phục Sinh, là của đầu mùa của những kẻ đã an giấc ngàn thu. Thánh Phao-lô nói : "Nếu Đức Ki-tô đã không trỗi dậy, thì lời rao giảng của chúng tôi trống rỗng, và cả đức tin của anh em cũng trống rỗng... Nếu Đức Ki-tô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền. Nếu chúng ta đặt hy vọng vào Đức Ki-tô chỉ vì nguyên đời này mà thôi, thì chúng ta là những kẻ đáng thương hơn hết mọi người." (1Cr 15,13-19) "Nếu kẻ chết không trỗi dậy, thì chúng ta cứ ăn cứ uống đi thôi, vì ngày mai chúng ta sẽ chết" và là hết (1Cr 15,32), nhưng không, Đức Giê-su đã sống lại. "Cho nên anh em hãy vịn vào các lời lẽ này mà an ủi nhau!", Thánh Phao-lô nói trong thư gửi tín hữu Thê-xa-lô-ni-ca (1Tx 4,18).

2 - Trở lại với bài Tin Mừng, khi đọc tôi đã nhấn mạnh tới một chi tiết rất hiếm hoi trong Kinh Thánh : "Chúa Giê-su rơi lệ". Vâng, ngoài hai lần duy nhất trong bài Tin Mừng thánh Gio-an nói "Chúa Giê-su thổn thức và xúc động", "Chúa Giê-su lại xúc động", thì ngài còn ghi lại : "Chúa Giê-su rơi lệ".

Vâng, La-za-rô, người đã chết là bạn của Đức Giê-su, có lẽ cũng vào trạc tuổi của Chúa hay của chị An-na Phạm Thị Oanh hôm nay chăng. Điều này nói lên lòng thương xót, tình cảm thiêng liêng, cao quý mà Chúa Giê-su dành cho La-za-rô, qua La-za-rô cho mỗi chúng ta là bạn hữu của Chúa cũng như cho chị An-na, lớn biết chừng nào. Những người đến an ủi gia đình La-za-rô đã phải thốt lên : "Xem kìa, Người thương ông ấy biết bao!" Một vị Thiên Chúa làm người, khóc thương con người đã bị quyền lực tử thần cướp đi sự sống. Chúa rơi lệ trước cái chết của con người, và chính Người lại đã chia sẻ thân phận hay chết của chúng ta để "dù sống dù chết thì chúng ta vẫn thuộc về Chúa". Vì lẽ ấy, Đức Giê-su đã chết và đã sống lại, là để thống trị người sống và kẻ chết" (Rm 14,8b-9).

Chúa rơi lệ trước cái chết của con người. Một lần duy nhất trong toàn bộ các sách Tin Mừng, thánh Gio-an cho ta thấy "Chúa Giê-su rơi lệ", nghĩa là Chúa đã khóc. Chúa khóc thương La-za-rô chết. Và điều chắc chắn là Chúa cũng xúc động và rơi lệ vì tình thương mà mọi người dành cho gia đình La-za-rô, là tình thương mà con người dành cho nhau. Thánh Gio-an trong thư của ngài nói : "Chúng ta biết rằng chúng ta đã đi từ cõi chết đến cõi sống vì chúng ta thương yêu anh em. Ai không yêu thương thì còn ở trong cõi chết." (1Ga 3,14)

3 - Dựa vào bài Tin Mừng này, tôi có thể khẳng định theo như lời Chúa đã hứa "Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế": Ngày hôm nay Chúa đang ở giữa chúng ta, Người cũng đang khóc thương chị An-na Phạm Thị Oanh, nghĩa là chia sẻ sự mất mát của chúng ta và xúc động vì tình cảm mà mỗi người chúng ta dành cho chị và gia đình chị. Dựa vào thư Gio-an, tôi cũng có thể khẳng định rằng, chúng ta là những người đang sống trên đường lữ hành trần thế và dành tình thương yêu cho nhau, chúng ta đã bước qua sự chết mà vào sự sống, sự sống trong Chúa ở đời này và sự sống nơi Chúa đời đời trong ngày sau hết.

Đó là lời lẽ đức tin dựa vào Lời Chúa tôi xin gửi đến tang gia và những ai đang khóc thương chị An-na Phạm Thị Oanh, như một lời động viên, an ủi, khích lệ. Xin hãy biến đau thương thành hành động, thành hành động yêu thương, thành lời kinh, thành của lễ dâng lên Chúa khóc thương cho một cuộc đời vắn vỏi, đã ra đi trong lứa tuổi thanh xuân, trong niềm tin tưởng tuyệt đối Chúa là Đấng giàu lòng thương xót sẽ tha thứ cho chị những lỗi lầm thiếu sót khi còn sinh thời và cho được hưởng tuổi thanh xuân muôn đời trong Nước Chúa.

4 - Thưa tang gia và cộng đoàn, Trịnh Công Sơn, một nhạc sĩ đã kinh qua các trường công giáo đã diễn tả thật tuyệt vời đức tin của người Công giáo, những điều mà tôi vừa chia sẻ, qua bài hát "Nối vòng tay lớn" khi viết lên: "Dòng máu nối con tim đồng loại, dựng tình người trong ngày mới... người chết nối linh thiêng vào đời và nụ cười nối trên môi."

Nếu chúng ta hiện diện trong khuôn viên thánh đường này là vì có một dòng máu đã nối chúng ta lại là đồng bào lại với nhau, là anh em trong Chúa Ki-tô, cho chúng ta dù trong khổ đau tột cùng, vẫn luôn biết nắm tay nhau, cùng nhau vượt qua đau khổ để xây dựng tình người và sống ngày mới. Ngày mai trời lại sáng là thế.

Nếu chúng ta hiện diện trong khuôn viên thánh đường này là vì người chết đã nối linh thiêng vào đời, sự linh thiêng của tình thương, tình yêu, đến từ Thiên Chúa, vì "Thiên Chúa là tình yêu" như một sợi dây vô hình ràng buộc con người lại với nhau, để "qua Thập giá đến vinh quang" cho nụ cười được nối trên môi.

Đó là việc làm của Thiên Chúa, Đấng Ủi An. Sự an ủi mà ta dành cho nhau chính là một nghĩa cử yêu thương mà Thiên Chúa đã đặt để trong trái tim mỗi chúng ta, để nhờ đó mà ta luôn biết mở rộng con tin mình ra với Thiên Chúa và anh chị em đồng loại, nhất là trong những hoàn cảnh đau thương, ngặt nghèo như ngày hôm nay.

Chỉ nơi Chúa, qua mầu nhiệm các thánh thông công, người chết mới có thể nối linh thiêng vào đời và làm nụ cười nối trên môi được.

5 - "Người chết nối linh thiêng vào đời và nụ cười nối trên môi." Hát là như thế, nói là như vậy, nhưng để sống điều này không dễ một chút nào. Để chấp nhận sự thật phũ phàng khi phải mất đi một người con, một người vợ, một người mẹ, một người cháu, một người bạn, một người hàng xóm láng giềng, một người thân yêu... là điều vô cùng khó khăn.

Chính vì thế mà chúng ta dâng Thánh lễ tạ ơn này để tạ ơn và cầu nguyện. Chúng ta tạ ơn Chúa không phải là vì chị An-na đã qua đời, nhưng vì Chúa cho chị An-na khi còn sống đã luôn luôn biết cố gắng sống xứng đáng với vai trò và bổn phận của mình là con cái Chúa trong lòng Giáo Hội, là con và là cháu, là vợ và là mẹ, là chị và là em trong gia đình, là bạn hữu của chúng ta và là một công dân trong xã hội. Đồng thời chúng ta cùng cầu nguyện, xin Chúa tha thứ những gì còn thiếu sót trong những tương quan vừa kể trên của chị khi còn sống, và đón nhận chị An-na về với Ngài. Chúng ta cũng tạ ơn chị An-na, người đã ra đi trước chúng ta, về tất cả những gì chị đã cố gắng sống và thực hiện khi còn ở giữa chúng ta để chung tay xây đắp gia đình Giáo Hội và nhân loại ngày một bình an, tốt đẹp hơn.

Chúa đã khóc thương La-za-rô, xúc động vì tình yêu mọi người dành cho gia đình La-za-rô, và Người đã trả lại nụ cười cho gia đình anh. Ngày hôm nay Người cũng khóc thương chị An-na với chúng ta, đó là sự an ủi của Thiên Chúa, và chúng ta tin Người cũng sẽ trả lại nụ cười cho gia đình chị An-na khi tỏ lòng thương xót chị và mở rộng vòng tay yêu thương đùm bọc của mọi người trong những ngày chị lâm trọng bệnh, cho ngày hôm nay và còn mãi sau này với những người còn sống trong gia đình chị nữa.

"Dòng máu nối con tim đồng loại, dựng tình người trong ngày mới... người chết nối linh thiêng vào đời và nụ cười nối trên môi."

Thưa quý cộng đoàn, chúng ta hãy cho nhau tình người để sớm qua đi những giây phút khóc thương vì tử sinh ly biệt, cho "nụ cười nối trên môi", hầu gia đình, những người thân yêu của chị An-na Phạm Thị Oanh, người đã ra đi, cũng như cho những ai đang khóc thương chị tìm lại được niềm vui sống, sống bình an, hạnh phúc xứng với niềm tin tưởng và nguyện ước của chị trước khi nhắm mắt xuôi tay. Ước chi được như vậy. Amen.

BBT

Chia sẻ
Từ khóa

Ý kiến phản hồi