CƯỜI

Ngày đăng:30-05-2014 |3:12 PM | 1202 Lượt xem

CƯỜI...

Sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, cô bé nhanh chóng hấp thụ nền văn minh và lối sống của dân thành thị.

Là con thứ ba trong gia đình có hai anh và một em gái. Bố là chủ một tiệm may có tiếng là đẹp và uy tín, mẹ là giáo viên, nhưng từ ngày lập gia đình đã không dạy học nữa mà chỉ ở nhà chăm sóc cho con cái.

Cô bé ăn mặc rất à la mode và cách ứng xử cũng rất sành điệu. Tuy nhiên, có một điểm không giống với những bé gái thành thị khác đó là cô bé luôn rất tự nhiên trong cách trang điểm hay nói đúng hơn, là chẳng trang điểm gì.

Vậy mà ở cái tuổi 'bẻ gãy sừng trâu', thì cũng không ít kẻ thăm nom, săn đón... Một lần nọ, trong giờ sinh hoạt cuối tuần của lớp, thầy giáo dự định sẽ giao thêm trách nhiệm thủ quỹ cho cô bé và mời mọi người biểu quyết cho việc này, thì thằng bạn ngồi ngay sau lưng cô bé buột miệng trả lời là : "Thưa Thầy, em thấy lớp phó học tập lúc này bận rộn lắm không có giờ làm sổ sách đâu. Ai muốn gặp là phải xếp hàng lấy số, ai tới số mới được gặp, ai đến mà hết số thì cứ tự nhiên ra về...".

Thằng bạn tiếu lâm ấy làm cả lớp phá lên cười, cả Thầy cũng cười, nhiều lúc nó pha trò làm mọi người cười đau cả bụng. Nhưng tên đó cứ nhè cô bé mà chọc ghẹo. Còn những cô bé khác thì nó cứ vô tư như là bạn thôi.

Là một cô bé giàu lòng nhân hậu, cá tính, nhưng rất giản dị và hòa đồng, nên bạn bè ai cũng mến, cả Thầy Cô giáo cũng rất tin tưởng giao cho những công việc xem ra khá quan trọng đối với tuổi học trò trong suốt mấy năm liền.

Là vì gia đình khá giả, có người ăn kẻ ở nên chẳng bao giờ cô bé phải nhúng tay vào công việc nhà. Thế nhưng càng lớn cô bé càng khéo léo đảm đang, lời ăn tiếng nói dịu dàng lại còn tế nhị nữa. Đó là tâm sự của người giúp việc trong nhà. Có ai đó nếu than phiền thì chỉ là than phiền hai người anh của cô bé, suốt ngày chỉ chơi với đám công tử nhà giàu chẳng mấy ai khen. Còn cô bé thì càng lúc càng đáng yêu dưới mắt nhiều người.

Cô bé ngây thơ lắm, nhưng rất nhạy cảm vì vậy mà cô bé thường quan tâm đến những người xung quanh khi nhận ra nơi họ có cái gì đó không ổn.

Trong giới bạn bè, cô ấy thường là sứ giả của bình an và có lần cô bé đề nghị với thằng bạn tiếu lâm rằng : "Phương này! Tớ muốn theo cậu để học cách gây cười rất dễ thương của cậu đấy." Thằng bạn nghe vậy chộp ngay cơ hội đáp lại liền : "Vậy lên xe đi, mình chở cậu về nhà mình và sẽ dạy cho. Cậu khỏi lo tiền học phí. "Vừa nói tên này vừa nắm tay cô bé kéo thật nhanh lại chỗ cái sườn ngang, nơi mà đối với Phương, là chỗ ngồi thú vị nhất dành cho cô bé. Đám bạn thấy thế vỗ tay, huýt sáo và cười ầm lên như chưa từng chứng kiến cảnh ấy bao giờ...  Còn cô bé thì sao? Chẳng ngại ngùng gì. Thoắt một cái đã ngồi vào vị trí đã được mời, rồi nhoẽn miệng cười tươi như hoa cô bé nhìn về phía đám bạn vẫy tay và nói : "Good-bye!see you again."

Lại một trận cười nữa làm náo nhiệt cả một gốc phố, khu vực gần cổng trường... Thời gian trôi thật nhanh, niềm vui, nỗi buồn của tuổi học trò cũng trôi đi theo ngày tháng, nhưng ở đâu có Phương và cô bé ấy là cứ y như rằng ở đấy có thêm nhiều niềm vui cho các bạn, nhiều những kỉ niệm gây cười thật đẹp và thật khó quên.

Một hôm, cũng vào giờ sinh hoạt lớp, được Thầy giáo thông báo sự chia tay của cô bé với lý do : (Cô bé đã chọn cho mình một hướng đi mà người đời thường nói là : "Thoát ly trần tục." Vừa nghe vậy, cả lớp đang rù rì bỗng im bặt.

Thế là Phương dáng vẻ khổ sở cất lên một câu vọng cổ : "Trời ơi! Có thấu cho lòng con đau đớn? Vì tình nghĩa keo sơn gắn bó mấy năm trời. Giờ nàng đã ra đi không nói một lời. Nàng đã cắt đứt dây chuông mà con nào có biết, giờ hiểu ra thì nàng đã xa con thật rồi."

Một tràng pháo tay vang lên, nhưng không một tiếng cười. Đến lúc thấy Phương giơ cánh tay lên và lấy tay áo thấm nước mắt các bạn mới nói với nhau : "Phương khóc thật rồi kìa." Và thế là nhiều đứa bạn gái 'mít ước' cũng khóc theo... Thầy chủ nhiệm bước ra khỏi ghế, đến bên Phương, tay xoa nhẹ bờ vai Phương, Thầy nói : "Là con trai mà lại khóc sao?" Nhưng rồi cả Thầy và trò cùng cười trong nước mắt...

Hoa Hồng Trắng

Chia sẻ
Từ khóa

Ý kiến phản hồi