Vắng bóng

Ngày đăng:26-02-2014 |4:28 PM | 1378 Lượt xem

Trước đây các phòng ốc trong bệnh viện, viện dưỡng lão đều treo Thánh giá. Ngày nay các bệnh viện công (trừ bệnh viện Công giáo) dường như không còn vết tích hình Thánh giá trên tường cao, đầu giường bệnh không còn hình Chúa, ảnh các Thánh.

Vắng bóng đây là vắng bóng thập tự, vắng bóng Thiên Chúa, vắng dấu chỉ tình thương Chúa dành cho nhân loại. Những người đả kích Thiên Chúa giáo cố gắng vận động, phê bình, chỉ trích, bài bác Kitô giáo và họ thành công trong việc dời thánh giá khỏi nơi công cộng. Những nơi trước đây bóng thập tự là hình ảnh quen thuộc cho các tín hữu, ngày nay bóng thập tự bị dời đi. Nơi mà sự hiện hữu của Thánh giá cần nhất lại cũng là nơi khó tìm kiếm Thánh giá nhất. Trước đây khi đau khổ, cửa Nhà thờ là nơi họ thăm viếng đầu tiên. Ngày nay với khoa học, kĩ thuật cửa nhà thương thay thế cửa Nhà thờ. Khi cần có bác sĩ khẩn cấp, đau có thuốc mê giảm đau, buồn có chương trình truyền hình giải sầu. Cô đơn có nhân viên thiện nguyện thăm viếng và ngay cả giờ chết người ta cũng muốn ‘điều đình’ với tử thần. Đòi quyền chọn lựa cách chết êm dịu hay chọn cách chết tự nhiên. 

Với sự trợ giúp của khoa học, con người muốn quyền chọn lựa phái tính, kiểm soát mầm sống trước khi em bé được sanh ra và cho em tiếng nói trong việc chọn lựa cách chết. Người ta tìm mọi cách giúp con người sống lâu hơn, mạnh hơn, nhưng nói đến sự sống vĩnh cửu người ta lại chối bỏ, không tin và nhạo cười những ai tin vào sự sống vĩnh cửu. Khoa học bị giới hạn, tự bó tay khi tim ngừng đập, khi tế bào óc chết. Đó là giới hạn của khoa học. Nếu có đi sâu hơn nữa cũng chỉ là bảo tồn xác chết cho thế hệ sau nghiên cứu. Trái lại Kitô giáo ban niềm hy vọng sau khi chết. Chết là tái sinh trong Chúa, là trở về với Đấng tạo dựng. Chết là đi vào cuộc sống vĩnh cửu không còn hệ lụy đớn đau. Con người khoa học ham sống lại chối bỏ cuộc sống trường tồn, sống hạnh phúc Kitô giáo ban tặng. Chối bỏ vì khoa học bó tay khi tim ngừng, óc chết. 

BỆNH VIỆN 

Trước đây các phòng ốc trong bệnh viện, viện dưỡng lão đều treo Thánh giá. Ngày nay các bệnh viện công (trừ bệnh viện Công giáo) dường như không còn vết tích hình Thánh giá trên tường cao, đầu giường bệnh không còn hình Chúa, ảnh các Thánh. Một ngày nào đó, kẻ bài kích tôn giáo nghĩ đến sẽ đòi thay đổi dấu hiệu xe cứu thương. Nhân danh tục hoá họ muốn thay hình thập tự bằng hình con rắn nguyên hình, hiện thân của ma quỷ. Nếu dự đoán này biến thành sự thật thì những người nhân danh khoa học, và cấp tiến có cùng tư tưởng với dân Do Thái thời lưu đày trong sa mạc. Thời đó dân chúng khi gặp nguy, họ chạy đến nhìn rắn đồng mỗi khi bị rắn cắn để xin rắn đồng cứu chữa. 

MẤT MÁT 

Vắng bóng Thập tự trong bệnh viện, viện dưỡng lão là một mất mát lớn cho các Kitô hữu. Thiệt thòi tinh thần vì trong lúc thập tử nhất sinh hình ảnh Thập giá, hình ảnh cứu chuộc không gần kề. Hình ảnh nào nhắc nhớ khi bệnh nhân quằn quại trên giường bệnh, khi hơi thở thoi thóp, khi sức tàn, lực kiệt, khi xác thịt yếu liệt, sự sống gần cạn. Tâm linh không được nuôi dưỡng bằng Lời Chúa ít ra cũng được nhắc nhớ bằng hình ảnh thánh thiện của các Thánh, của Mẹ Maria hay hình Chúa. Sức mạnh tâm linh nào giúp người bệnh chống lại các cơn cám dỗ trong giờ chết. Nếu thuộc kinh còn có thể đọc kinh, nguyện ngắm; nếu không thuộc kinh, khó biết làm gì trong lúc thân xác đau khổ. Hơn nữa ngay cả khi thuộc kinh; đớn đau dằn vặt hay thuốc mê, thuốc giảm đau làm tâm hồn mê man bệnh nhân tinh thần xuống thấp đến độ không tỉnh táo đủ biết mình đang nói gì, làm gì, ở nhà hay bệnh viện. Tình trạng đọc kinh nọ, xọ kinh kia, nói lên tinh thần mệt mỏi, thiếu sáng suốt. Hình Thập tự, ảnh tôn giáo không ít thì nhiều cũng đóng vai trò nhắc nhớ, làm nhiệm vụ gợi lên trong ta tình thương Chúa dành cho, gợi lên niềm tin, lòng mến và sự sống đời sau. 

ĐƯỜNG LỐI CHÚA 

Đức Kitô luôn đồng hành với mọi người, vui với người vui, buồn với người buồn. Ngài xuống thế chịu chung thân phận con người. Ngài chọn cuộc sống vui buồn, sướng khổ, gian lao, đầy đoạ để sống chung với mọi mọi tầng lớp, giai cấp trong xã hội. Ngài xuống thế để chia sẻ thân phận con người và thông cảm nỗi khốn khổ con người đang trải qua. Trái lại xã hội tục hoá, lại cổ võ hình ảnh trái ngược theo lối suy nghĩ của những kẻ ham vui, chuộng lạc thú. Họ đi tìm cái cười để xoa dịu khổ đau nhất thời, đi tìm cái vui giả tạo, kích thích nhờ vào rượu mạnh và thuốc, cộng thêm hình ảnh gợi cảm xúc và cho đó là niềm vui cần thiết cho đời sống. Tất cả những điều họ tìm kiếm đều chú trọng đến thân xác, coi nhẹ hoặc là quên tầm quan trọng của tâm linh.

ĐƯỜNG LỐI XÃ HỘI 

Xã hội chúng ta đang sống là một xã hội đặt nặng vật chất, ăn chơi, thoả mãn thú vui thân xác và coi nhẹ tâm hồn. Người ta có thể không thích tôn giáo nhưng không thể chối bỏ nhu cầu cần thiết của tâm hồn. Biết nhu cầu tâm hồn, nên kẻ chống tôn giáo dụ dỗ bằng các cuộc vui, trò giải trí, sinh hoạt náo nhiệt. Bệnh viện nào cũng có chương trình TV vui nhộn giúp bệnh nhân giải trí. Thực tế hai hình ảnh trái ngược nhau. Một bên là bệnh nhân già nhăn nhó, chậm chạp, đeo dăm bảy lớp áo len; đối lại là hình ảnh trẻ trung, tươi cười, ăn mặc hở hang. Hình ảnh các em trẻ xinh đẹp, hồn nhiên, vô tư đối nghịch hình ảnh già nua, bệnh tật đè nặng bởi cuộc sống, tiền bệnh phí. Những hình ảnh trái ngược trên gợi lên một cái gì bấp bênh, nay còn mai mất, một thay đổi không thể tránh, một mất mát không thể cầm giữ và một nụ cười chóng tàn trên môi da mồi, nứt rẽ chân chim. 

Bệnh nhân cần một niềm vui thật sự, niềm vui bền lâu và một niềm hy vọng lớn lao giúp họ vượt qua được những đau khổ hay ít ra giúp họ hy vọng vào tình thương Chúa dành cho những kẻ tin cậy Ngài. Kitô giáo ban tặng niềm vui trường cửu và hy vọng không tàn phai. Nơi đâu Chúa xuống hàng thứ yếu thì việc giữ đạo tụt xuống ngoại hạng.

Lm. Vũ Đình Tường

Chia sẻ
Từ khóa

Ý kiến phản hồi