Minh Họa Lời Chúa: Lễ suy tôn Thánh Giá

Ngày đăng:13-09-2014 |4:08 AM | 1618 Lượt xem

Minh Họa Lời Chúa: Lễ suy tôn Thánh Giá

1- Bàn Tay Phải Của Chúa Giêsu

Tại một bàn thờ bên Tây Ban Nha, có một tượng Thánh giá cổ rất đăc biệt. Cánh tay trái của Chúa Giêsu vẫn còn đóng vào gỗ. Nhưng cánh tay mặt rời ra và đưa về phía trước trong tư thế ban phép lành.

Nguồn gốc về cây Thánh giá này như sau: Một hôm có tội nhân đến xưng tội với linh mục chánh xứ ngay dưới cây Thánh giá này. Như thường lệ, mỗi khi giải tôi cho một tôi nhân có quá nhiều tội nặng, vị linh mục này thường tỏ ra rất nghiêm khắc. Người ra việc đền tội nặng cũng ngư ngăm đe nhiều điều. Tội nhân ra về cảm thấy nhẹ nhàng, nhưng tính nào tật ấy, không bao lâu ngưồi ấy sa ngã lại. Lần này, sau khi anh xưng thú tội lỗi, vị linh mục lại đe dọa như sau: “Đây là lần cuối cùng tôi giải tội cho ông”.

Nhiều tháng trôi qua, tội nhân lại đến quì dưới chân linh mục cũng dưới cây Thánh giá và lại xin tha thứ một lần nữa. Nhưng lần này vị linh mục đã dứt khoát. Người trả lời:“Ông đừng có đùa với Chúa, tôi không thể ban phép giải tội cho ông nữa”.

Nhưng lạ lùng thay, khi vị linh mục vừa khước từ tội nhân thì ông bỗng nghe một tiếng thì thầm từ trên Thánh giá. Bàn tay phải của Chúa Giêsu bỗng rút ra khỏi Thánh Giá và ban phép lành cho hối nhân. Và vị linh mục nghe được tiếng thì thầm ấy như sau:“Chính Ta là người đã đổ máu ra cho người này chứ không phải ngươi”. Từ đó cánh tay phải của Chúa cứ ở mãi trong tư thế ấy, như không ngừng mời gọi con người đến để ban ơn tha thứ…

(Trích “Lẽ Sống”)

 

2- Đám Đông Dưới Chân Thập Giá.

Một trong những bức tranh nổi tiếng nhất của  danh họa Rembrandt, người Hòa Lan, sống vào thế kỷ 17 đó là bức tranh“Ba thập giá”. Nhìn vào tác phẩm ai cũng bị thu hút ngay vào trung tâm: giữa thập giá của hai người bất lương, thập giá của Chúa Giêsu trổi lên một cách ngạo nghễ. Dưới chân thập giá là cả một đám đông mà gương mặt nào cũng biểu lộ hân thù oán ghét. Tác giả như muốn nói rằng không trừ một người nào mà không dính líu vào việc đóng đanh Chúa Giêsu.

Nhìn kỹ vào đám đông, người ta thấy có một gương mặt gần như mấ hút trong bóng tối, nhưng một vài nét cũng đủ để cho các nhà chuyên môn chuẩn đoán rằng đó chính là khuôn mặt của danh họa Rembrandt. Tại sao giữa đám đông của những kẻ đang đằng đằng sát khí khi tham dự vào cuộc thảm sát Chúa Giêsu, Rembrandt lại chen vào khuôn mặt của mình? Câu trả lời duy nhất mà người ta có thể đề ra để giải thích về sự hiện diện của tác giả giữa đám người lý hình: đó là ý thức tội lỗi của chính ông. Rembrandt muốn thú nhận rằng chính tội lỗi của ông đã đóng góp vào việc treo Chúa Giêsu lên Thập giá. Và qua sư có mặt của ông, tác giả cũng muốn nói với mỗi người chiêm ngắm bức tranh rằng, họ cũng dự phần vào việc đóng đanh Chúa Giêsu.                             

(Trích“Lẽ Sống”)

 

3- Ta Không Hề Kết Án Con

Tại nhà thờ chính tòa Wurzburg trong miền Baviec, Tây Đức, có một tượng Thánh giá rất nổi tiếng được trạm trổ vào thế kỷ 14. Trên những tượng thánh giá, thông thường đôi tay của Chúa Giêsu giang ra và bị đóng đinh vào gỗ giá. Riêng đôi tay của Chúa Giêsu trên tượng thánh giá tại nhà thờ chính tòa Wurzburg thì lại khác hẳn: thay vì được giang ra và bị đóng vào gỗ giá, hai cánh tay của Chúa lại khoanh trước trái tim như thể đang ôm vào lòng một người nào đó.

Người dân địa phương truyền tụng rằng trong cuộc chiến tranh giữa Tin lành và Công giáo vào giữa thế kỷ 17, một người lính chống Công giáo đã vào nhà thờ này. Nhìn thấy trên đầu Chúa có triều thiên bằng vàng, anh động lòng tham. Khi anh vừa đưa tay tháo gỡ triều thiên,  thì đôi cánh tay đang bị đóng đanh của Chúa Giêsu bỗng được tháo gỡ. Chúa Giêsu giang tay ôm trọn lấy anh vào lòng, với tất cả trìu mến. Người lính chết lịm trong vòng tay âu yếm của Chúa Giêsu. Người ta tìm thấy xác của anh dưới chân thánh giá!

Kể từ ngày đó, hai cánh tay của Chúa Giêsu không còn giang ra và bị đóng vào lỗ đinh nữa, nhưng được khoanh trước trái tim trong tư thế đang ôm chằm lấy một người nào đó.

Du khách nhìn lê thập giá đều có cảm tưởng như ánh mắt của Chúa Giêsu nhìn mình và nghe có tiếng thì thầm:“Ta không hề kết án con”.

(Trich “Lẽ Sống”)

 

4- Kẻ Tháo Đinh.

Một họa sĩ nọ, thay vì vẽ lại chân dung của hai môn đệ của Chúa Giêsu, đã chọn những khuôn mặt của thời đại ông. Và người tháo đinh ra khỏi bàn chân của Chúa Giêsu không ai khác hơn là chính ông. Khi được hỏi lý do tại sao ông tự đồng hóa mình với một trong hai người môn đệ, họa sĩ đó đã giải thích như sau:“Những người như tôi rất thường đóng đinh Chúa vào thập giá. Và những đinh sắt tôi dùng để đóng đinh Chúa chính là tội lỗi của tôi. Đã đến lúc, tôi cảm thấy cần phải tháo gỡ chiếc đinh của tội lỗi ra khỏi thân xác của Người”… Nếu Đức Kitô vẫn tiếp tục sống trong lịch sử con người, nếu Ngài tự đồng hóa với con người, nhất là những kẻ khốn cùng, những kẻ thấp hèn nhất trong xã hội, thì mỗi một lần chúng ta khước từ hay xúc phạm đến người anh em là mỗi lần chúng ta chối bỏ Ngài và đóng đinh Ngài vào thập giá. Qua mỗi người anh em của chúng ta, Chúa Giêsu vẫn còn tiêp tục bị chối bỏ và chịu đóng đinh.                     

(Trich “Lẽ Sống”)

 

5- Món Quà Vô Giá

Một người đàn bà giầu có đang hấp hối trên giường bệnh. Trong tờ chúc thư để lại, bà kể tên của tất cả mọi người thân thuộc xa gần sẽ hưởng gia tài của bà. Tuyệt nhiên bà không hề đả động đến cô gái nghèo và trung thành hầu hạ bà từng giây từng phút. Quà tặng duy nhất mà bà tặng cho cô đó là một Thánh giá được bọc thạch cao.

Cô gái nhận món quà nhưng lòng đầy cay đắng buồn phiền. Cô tự nghĩ: mình đã trung thành phục vụ, hầu hạ sớm hôm để rồi chỉ được món quà không ra gì.

Không còn đủ bình tĩnh để nuốt lấy từng giọt cay đắng, buồn phiền, cô đã kéo thập giá xuống khỏi tường mà ném tung trên sàn nhà. Cây thập giá vỡ tung và kìa, trước sự ngạc nhiên của cô, tất cả các mảnh vụn thoát ra khỏi lớp vỏ thạch cao đều là những viên kim cương  óng ánh.

Cô gái chỉ có thể hiểu được lòng tốt của người chủ khi cô nhận ra giá trị của món quà. Lắm khi Thiên Chúa cũng gửi đến cho chúng ta những món quà được bao bọc bằng hình thù của thập giá. Sự sần sù và dáng vẻ thê thảm của thập giá làm ta không thể hiểu được lòng tốt của Thiên Chúa. Thiên Chúa yêu thương chúng ta, Thiên Chúa không bao giờ muốn điều dữ cho chúng ta. Tất cả mọi sự xẩy đế cho chúng ta đều nhằm đưa chúng ta đến nguồn hạnh phúc cao cả hơn.

(Trich “Lẽ Sống”)

 

6- Thập Giá Của Con Quá Nặng.

Thầy Napoleon kể câu truyện vui sau đây:

Một hôm Chúa Giêsu hiện ra cho hai trong số muôn vàn môn đệ của Ngài và đem họ đến một đầu đường trao cho mỗi người một cây thập giá giống nhau và nói: Mỗi người chúng con hãy vác lấy thập giá này đi đến cuối đường trước mặt, Ta sẽ đón các con ở đó. Nói xong Chúa biến đi, hai đồ đệ bắt đầu vác lấy thập giá mình. Người thứ nhất xem ra vác nhẹ nhàng, chân rảo bước càng ngày càng nhanh, xem ra như không có vấn đề gì cản trở hay gây phiền phức, nội trong ngày, anh đã đến được cuối đường và gặp được Chúa Giêsu đứng chờ sẵn ở đó. Người thứ hai mãi sang chiều ngày hôm sau mới đi trọn con đường, cuối đường anh xem ra rất mệt mỏi, không còn vác mà là kéo lê cây thập giá và xem ra mỗi lúc càng nặng nề thêm hầu như gần kiệt sức. Vừa gặp Chúa anh phàn nàn ngay: Chúa đối xử bất công quá! Chúa cho con cây thập giá thật nặng, còn anh kia thì Chúa cho cây thập giá nhẹ vì thế ảnh đến trước con lâu như vậy. Gương mặt vui tươi của Chúa bỗng trở nên nghiêm nghị. Chúa đáp: Này con! Ta không xử bất công đâu. Hai cây thập giá giống nhau và nặng như nhau, con đừng trách móc thập giá nặng nhẹ.Nó trở nên nặng vì trong tâm hồn con ngay từ đầu và trong suốt thời gian trên quãng đường Ta đã chỉ, con luôn luôn than phiền trách móc thập giá nặng. Và càng than phiền thì thập giá càng trở nên nặng nề. Người bạn đồng hành của con đã đến trước vì lúc nào tâm hồn anh cũng tràn đầy yêu thương. Tình yêu làm cho thập giá trở nên nhẹ nhàng.

(Trich “Phút Cầu Nguyện Cuối Ngày”)

Nguồn : thanhlinh.net

Chia sẻ
Từ khóa

Ý kiến phản hồi